Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 48 năm 2019 - Chủ đề: Viết một bức thư về người hùng của em (15 mẫu)

Sử dụng: Miễn phí
Dung lượng: 311,3 KB
Lượt tải: 43,563
Nhà phát hành: Sưu tầm


Taifull.net giới thiệu về Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 48 năm 2019: Chủ đề cuộc thi viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48 năm 2019 là “Hãy viết một bức thư về người hùng của em” (Tiếng Anh: Write a letter about your hero) dành cho các em học sinh dưới 15 tuổi.

Giới thiệu

Chủ đề cuộc thi viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48 năm 2019 là “Hãy viết một bức thư về người hùng của em” (Tiếng Anh: Write a letter about your hero) dành cho các em học sinh dưới 15 tuổi.

Mẫu thư UPU quốc tế lần thứ 48

Thời gian nộp bài dự thi từ 12/10/2018 đến 15/2/2019. Bài dự thi không dài quá 1.000 từ, viết tay trên một mặt giấy, rồi gửi về Báo Thiếu niên Tiền phong, số 5 Hòa Mã, Hà Nội. Trong bài viết dưới đây có 15 mẫu bài dự thi UPU lần thứ 48 được chúng tôi tổng hợp lại, giúp các em có thêm ý tưởng viết bài cho mình.

Mẫu giấy viết thư UPU lần thứ 48 năm 2019

Chủ đề Cuộc thi lần thứ 48 là một chủ đề mở, khơi gợi nhiều tư duy sáng tạo, nhiều suy nghĩ và cảm xúc đối với mỗi thí sinh. Trong mỗi con người, mỗi một bạn trẻ đều có sự hiện hữu, tình cảm yêu quý và ngưỡng mộ đối với một người hùng của riêng mình. Đó có thể là người anh hùng, thần tượng nhưng cũng có thể là những người rất đỗi bình thường hàng ngày bên cạnh các em (ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, người thân) nhưng là người mà em ngưỡng mộ nhất, người truyền cảm hứng tích cực cho các em.

Mẫu thư UPU quốc tế về người hùng của em là ba

Hà Nội, ngày 1/1/2019

Chào bạn Mai!

Hôm nay mình sẽ viết cho bạn về người anh hùng của mình nhé Mai.

Người anh hùng của mình đó chính là ba mình. Dù ba không hoàn hảo nhưng tình thương của ba dành cho gia đình thì quá hoàn hảo.

Không phải ngẫu nhiên mà khi nhắc đến ba, người ta luôn ví công lao của người tựa non cao, biển rộng - những thứ vĩ đại nhưng rất đỗi âm thầm.

Ba trong ấn tượng của hầu hết chúng ta có phải là người đàn ông ít nói nhưng tình cảm, nghiêm khắc nhưng lại bao dung? Vậy nên triết gia Cicero từng nói: "Trên Trái Đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình".

Ba mình sinh ra là một chàng trai trọn vẹn, thông minh nhưng đến năm 15 tuổi, ba bị tai nạn. Người ta nghĩ ba sẽ chết nhưng ba nói không được chết mà phải cố gắng, cố gắng vượt qua tất cả bệnh tật làm con người ta đau đớn nhưng nó cũng tôi luyện tinh thần thép cho người ta. Ba mình là thế.

Ba kể năm đó ba lên bàn phẫu thuật hai lần lần đầu cắt chân đến quá gối và lần sau tháo khớp kháng và từ đó ba gắn với cái tên Tuấn cụt. Con người không ai muốn cụt nhưng ba vì bệnh tật mà trở nên không hoàn hảo. Tuy nhiên, ba không ngừng cố gắng vượt qua nỗi đau về thể xác và ba luôn dành thành tích cao trong học tập.

Ba tham gia vào câu lạc bộ vận động viên người khuyết tật và đến năm 30 tuổi ba vẫn chưa dám lấy vợ bởi ba mặc cảm tự ti.Nhưng tình yêu đến với ba khi tình cờ gặp mẹ. Ba và mẹ gặ nhau do mai mối. Lần đầu gặp mẹ, ba đã yêu cô gái bé như hạt tiêu. Mẹ kể lúc ấy mẹ cũng e dè vì ba mang tiếng cụt. Ba mẹ yêu nhau khi gia đình ngoại không đồng ý nhưng tình yêu của họ vẫn lớn lên và hai năm sau gia đình bà ngoại mới đồng ý cho cưới. Cưới nhau 3 năm, ba mẹ vẫn không sinh được mình. Gia đình không có tiền đi bệnh viện để chữa. Ba khao khát có con và ba mẹ mình làm tất cả mọi việc để tích cóp tiền đi viện chữa.

Sáng ba dậy từ 4h sáng với chiếc xe ba bánh chạy khắp khu vực Gia Lâm để giao bánh mì còn mẹ cũng vội vã đi ra chợ lấy rau và hoa quả về bán. Bố mẹ bảo để sinh ra mình, bố mẹ đã mất 3 năm không quản gian khó kiếm tiền. Mình là em bé sinh ra từ thụ tinh trong ống nghiệm. Đến nay mình vẫn luôn tự hào vì bố mẹ không từ bỏ mà vẫn nỗ lực để có được mình.

Ba mình không hoàn hảo nhưng ba luôn yêu thương mình bằng tình yêu hoàn hảo nhất. Ba luôn dậy mình phải biết yêu thương mọi người và luôn vượt qua những gian khó trong học tập cũng như trong cuộc sống.

Để kiếm tiền nuôi mình cũng như giữ vững tinh thần trụ cột trong gia đình, ngoài thời gian đi tập với câu lạc bộ ba luôn bên cạnh mẹ phụ mẹ từ sọt hoa quả. Hôm nào hoa quả ế, ba lại động viên mẹ để mai bố con anh ăn giúp nhưng lúc đó ba bê lên cái xe ba bánh và lao ra ngoài đường cái bán rong cho hết hàng vì thế hàng mẹ không bao giờ bị ế.

Buổi tối, dù ba buồn ngủ nhưng lúc nào ba cũng bên cạnh mình chiến đấu từng bài toán khó. Ba là vị gia sư tài tình môn nào ba cũng biết và có cách dạy vừa nghiêm túc, vừa hài hước. Những kỳ thi, ba thức với mình tới 11 – 12 h đêm, sáng ba lại dạy sớm đi lấy hàng cùng mẹ. Cứ như thế, ba mẹ vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Dù ba chỉ có 1 chân, chân bên cạnh còn nhờ có nạng giúp nhưng ba luôn cười và giúp đỡ mọi người. Năm ngoái, ba bị tai nạn khi đang chở hàng và ba phải nằm viện cả tháng trời. Mình và mẹ như ngồi trên đống lửa. Lúc tỉnh dậy ở phòng bệnh ba nhoẻn miệng cười nói “lâu lắm mới được ngủ”. Ba đau nhưng ông không nhăn nhó mà luôn cười vì ba bảo cười chính là thuốc chiến thắng số phận.

Với mình ba như người anh hùng, ba đã cho mình được sinh ra và nhờ có ba mà mình thêm hiểu hơn về cuộc sống này dù có khó khăn, trông gai chỉ cần bước tiếp bạn sẽ đến được đích của mình.

Chào bạn nhé Mai!

Mẫu thư UPU quốc tế về người hùng của em là chú

Gửi tới bạn yêu!
Hôm nay mình sẽ viết cho bạn nghe câu chuyện về người chú của mình người đàn ông dũng cảm nhất mình được biết. Chú chính là người cha thứ hai của mình.

Chú mình sinh ra đã thiệt thòi vì chú bị sứt môi hở hàm ếch. Ngày đó bà nội kể vì bị sứt miệng nói ngọng nên chú không được đến lớp như những người cùng trang lứa nhưng chú lại rất thông minh. Bà kể khi sinh chú ra bà đã sợ vì chú sứt toàn bộ vòm ăn không ăn được. Sau này chú phải ở viện suốt để họ cho ăn theo chuyên biệt. Dù trải qua 3 ca mổ nhưng vòm chú vẫn không thể phục hồi như người thường.

Chú là con út trong nhà, bố và các bác tôi đều lập gia đình chỉ còn chú là chú út cũng là người đã bết tất cả anh em chúng tôi. Chú dạy chúng tôi từ chữ a, b, c khi chúng tôi còn học mẫu giáo, chú làm đồ chơi cho tôi. Đôi tay thô kệch của chú có lúc đã làm tôi xấu hổ khi chú đến trường đón tôi nhưng rồi đó là lần tôi thấy ân hận nhất cuộc đời này. Bọn bạn gọi chú là Nam ngọng, tôi đã mắng chú lần sau đừng đến đón tôi nữa tôi không thích và tôi chỉ chờ bố mẹ tới đón. Lúc ấy, chú chỉ cười bào tôi “con xấu hổ à”. Tôi bảo vâng vì chú nói ngọng khiến con bị các bạn chào.

Đó là điều tôi ân hận mãi và sau này tôi đã xin lỗi chú. Tôi phải cảm ơn chú vì chú là tuổi thơ của tôi và các anh chị tôi.

Năm nay chú tôi đã 35 tuổi nhưng chú vẫn chưa lập gia đình. Chú vẫn lặng lẽ đi bên cạnh hạnh phúc của các anh, các chị mình và vui với các cháu.

Học hành không đến nơi đến chốn nhưng chú thông minh. Những món đồ chơi của chúng tôi đều do chú làm. Chú mở hẳn một cửa hàng làm đồ handmade và đến nay chú đã thành công.

Chú kiên trì, tỷ mỉ đến lạ thường. Khi chúng tôi nhăn nhó vì bài tập khó chú đều ở bên bảo không khó thì không vượt qua được chướng ngại vật đâu. Có lẽ vì thế, tụi tôi đứa nào cũng hau háu chinh phục những bài toán khó. Chú không phải là người dạy bài chúng tôi trực tiếp nhưng chú cổ động tinh thần cho tất cả tụi tôi.

Cứ tưởng một người đàn ông như chú sẽ chỉ biết nấu những món đơn giản thế mà chú của tôi nấu toàn những món lạ nhưng lại ngon vô cùng, khiến cho chúng tôi không bao giờ có thể ngớt lời trầm trồ thán phục. Không chỉ nấu ăn ngon, chú tôi còn cực kì khéo tay nữa. Từ những bộ bàn ghế, những chiếc bít khắc tên, hay đồ dùng bằng gỗ trong nhà,... chú đều có thể tự đóng từ gỗ, hoặc sửa chúng một cách dễ dàng.

Chú là một người làm việc có trách nhiệm, nhất là với cái công việc vất vả này thì để giữ được nó càng khó hơn. Ngày nắng cũng như ngày mưa, sớm hôm hay lúc khuya khoắt, chú không quản ngại chỉ cần các cháu gọi là chú tới. Chú dần trở thành chú xe ôm của chúng tôi. 7h tối chú đóng cửa quán là lúc chú tranh thu đón chị Thục Nhi nhà bác Văn, anh Quang nhà bác Hải và hai anh em tôi. Chú cứ như con tuấn mã vượt hết đoạn đường này tới đoạn đường khác để đón các cháu đi học thêm. Hình như với chú đó là hạnh phúc.

Những lúc thấy chú đăm chiêu, chúng tôi lại lân la gần tới hỏi chú. Bọn tôi lớn hơn, chú vấn nói khiếm khuyết là điều không ai muốn. Ranh giới giữa mặc cảm và hòa nhập không phải ai cũng có thể vượt qua. Chú chỉ muốn sống là chính mình, sống có ích mỗi ngày.

Chú dần trở thành ngọn lửa sẻ chia giúp tôi cảm thấy yêu cuộc sống hơn và biết nhìn vào xã hội nhất là những khiếm khuyết điều gì đó giống chú tôi vậy. Mỗi khi gặp một ai đó bị khiếm khuyết, tôi lại thầm cảm ơn chú tôi chỉ là đứa trẻ hở vòm miệng nặng và nói ngọn líu lô nhưng cảm ơn cuộc đời đã mang chú tới chi đại gia đình chúng tôi.

Mẫu thư UPU quốc tế viết về người hùng của em là bố

Hà Nội năm 2018

Chào các bạn!

Hôm nay tôi viết bức thư về người hùng của tôi người ấy không ai khác chính là Bố của tôi. Bố tôi là anh hùng thực sự của tôi vì ông ấy là người đặc biệt nhất trong cuộc đời tôi.

Với tôi, bố tôi là một bác sĩ và cũng là một người cha tuyệt vời nhất. Dù công việc vô cùng bận rộn bởi những đêm trực, những ngày đi học, đi làm nhưng bố vẫn luôn dành cho anh em tôi những ngày vui chơi quây quần vui vẻ nhất.

Những ngày trong tuần, bố tôi thường dành thời gian cho những người bệnh của mình. Ông không có thời gian để nghỉ ngơi vì bệnh nhân đến chỗ bố tôi quá đông. Lúc nào được nghỉ bố lại vội vàng về trường tranh thủ đón anh, em tôi để đỡ nhớ.

Bài mẫu thư UPU quốc tế lần thứ 48

Tôi nhớ, năm 8 tuổi, mẹ đi công tác, em tôi về bà ngoại. Nhà chỉ còn tôi bị sốt, bố phải trực và không cắt trực được bố đành bế tôi lên xe và đưa tôi vào nằm phòng bác sĩ nơi bố và các đồng nghiệp của ông nghỉ ngơi sau mỗi tua trực dài.

Tôi sốt cao, bố cho tôi uống hạ sốt rồi ông lại lao nhanh ra phòng hồi sức cấp cứu nơi có những bệnh nhân đang cần ông. Ông như một cái máy, cái máy không ngừng nghỉ. 15 – 20 phút ông lại chạy qua hỏi tôi “con trai, con thấy ổn chứ!” Tôi gật đầu là bố tôi lại lao thoăn thoắt đi về phía phòng bệnh đèn sáng trưng kia.

Tôi không nhớ đã được bố đưa đi trực cùng bao nhiêu lần. Những lần đó, nhìn thấy công việc của bố tôi thấy bố thực sự là người hùng. Có những bữa cơm, nhận được điện thoại có ca cấp cứu nặng là ông lại bỏ bát, xoa đầu anh em tôi với lời hẹn “”các con ở nhà ngoan, bố vào viện”. Bóng ông lại hun hút hành lang toà nhà để đến với người bệnh. Có lúc, tôi thấy bố mình như anh hùng giải cứu thế giới.

Bố tôi nhận được nhiều giải thưởng từ cơ quan cũng như trong ngành và tôi thấy bố mình xứng đáng nhận được điều đó.

Khi về nhà, Bố đã cố gắng hết sức để giữ cho gia đình của chúng tôi hạnh phúc. Ông làm việc chăm chỉ để kiếm tiền cho gia đình chúng tôi. Ông ấy yêu thương anh em tôi rất nhiều và luôn cố gắng làm tôi vui mỗi khi tôi đang ở trong một tâm trạng buồn. Ông luôn dạy cho tôi những điều tốt và không làm hư tôi bằng cách mua cho tôi tất cả những điều mà tôi muốn. Nhưng đồng thời, ông đã tặng tôi rất nhiều điều mà tôi luôn luôn muốn có. Bố tôi đã luôn cố gắng với mức độ tốt nhất của mình để làm cho tôi trở nên một người tốt.

Dù bận rộn, bố vẫn luôn trao đổi với cô giáo của tôi về việc học của tôi và ông không bao giờ ép tôi phải học hành.

Ông ấy rất cẩn thận về những thứ tôi ăn. Ông luôn nhấn mạnh tôi ăn những thứ lành mạnh như trái cây và rau quả giàu vitamin và khoáng chất. Ông là một người cha tràn đầy yêu thương. Tôi lúc nào cũng thích dành thời gian với ông ấy và học hỏi những điều mới mẻ từ ông ấy. Ông đã dạy tôi bơi. Tính đến nay tôi đã giành được nhiều giải vô địch bơi lội. Bố của tôi đã giúp tôi rất nhiều trong việc học vấn. Ông không cho phép tôi tốn tiền học phí mà thay vào đó ông ngồi với tôi giải quyết những vấn đề đang xảy ra. Bởi vì niềm vẻ vang cho bố tôi nên Tôi thực hiện việc học rất tốt. Bố tôi là món quà quý giá nhất của Chúa dành tặng cho tôi.

Bố tôi là một người cha tràn đầy yêu thương và là người lịch thiệp nhất mà tôi từng thấy trong đời. Ông muốn tôi trở thành một con người tốt được như ông ấy. Đó là lý do tại sao ông luôn dạy tôi cách phân biệt giữa sai và đúng.

Ông là người bạn tốt nhất của tôi. Tôi có thể thảo luận về tất cả mọi thứ với ông ấy mà không hề do dự. Những điều mà tôi không bao giờ để lộ ra cho bất cứ người bạn thân thiết nào, tôi có thể dễ dàng thảo luận với bố tôi. Bất cứ khi nào tôi cần sự giúp đỡ của ông, ông luôn luôn ở đó. Ông ấy giống như một người hùng đối với tôi.

Dù tôi mới 15 tuổi nhưng bố đã chỉ cho tôi cách để đạt được thành công, bố chỉ ra cơ hội đang tồn tại trước mặt tôi. Nhưng đồng thời, ông đã để cho tôi tự quyết định về con đường mà tôi lựa chọn. Ông rất tự tin rằng những nỗ lực của ông sẽ làm cho tôi trở nên là một người tốt mà không bao giờ đi vào điều xấu. Nhìn sự tin tưởng của ông ấy trong tôi nên một ngày nào đó tôi muốn làm cho ông ấy tự hào.

Xin chào hẹn gặp lại!

Nguyễn Ngọc Nam Anh

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là Harry Potter

Việt Nam ngày 1/12/2018

Cháo các bạn!

Hôm nay tôi viết bức thư về người hùng của tôi người ấy không ai khác chính là người hùng Harry Potter. Chắc hẳn các bạn ai cũng từng “điêu đứng” về chàng phù thủy này và với mình Harry thực sự trở thành một người hùng mà mình yêu thích.

Mình chia sẻ cho các bạn lý do vì sao Harry lại trở thành người hùng của mình và vì sao mình lại thích nhân vật này như vậy.

Harry là một người cực kỳ dũng cảm, trung thành, và vị tha. Cậu không thích bị coi là trung tâm của sự chú ý và bực tức với những người lợi dụng sự nổi tiếng ấy vì mục đích cá nhân. Cậu thông minh, có trực giác nhanh nhẹn, có khả năng làm chủ tâm trí tốt, đưa ra quyết định đúng đắn, hợp lý trong những lúc quyết định, những tình huống khó khăn. Nhìn chung cậu có thể duy trì tình trạng nhận thức và tuyệt đối đề phòng với bên ngoài trong mọi trường hợp nguy hiểm.

Harry cũng cho mình thầy khả năng kiềm chế nóng giận, không mất đi sự bình tĩnh và thể hiện sự vượt trội về pháp thuật trong những lúc khủng hoảng nhất. Cậu đã nhiều lần nhắc mọi người rằng một khi đã quyết định thì cậu sẽ tự nguyện kiên quyết làm đến cùng, mặc cho đó đã được dự tính trước là rất liều lĩnh. Ngay cả trong tính cách lãnh đạo cũng đã thể hiện điều đó: kiên trì, bền bỉ, không bao giờ nao núng.

Cậu có thể tự ra quyết định và tự tin về việc đó, mặc dù có thể đó là một sai lầm: bắt đầu từ phần bốn, một số người cho rằng việc cậu tự bỏ phiếu quán quân cho mình là một hành động "tự làm anh hùng". Rồi đến phần năm, vì quyết định sai lầm mà cậu bị bọn Tử thần Thực tử lợi dụng để lấy quả cầu tiên tri, gây ra một trận chiến khốc liệt.

Trong phần bảy, cậu bị phát hiện khi chạy trốn cũng vì đòn phép có hiệu quả nhưng lại đặc trưng cho cậu (Đòn phép Giải giới, Expelliarmus Spell) được tung ra khi chiến đấu. Hành động liều lĩnh đó đã phá hủy toàn bộ kế hoạch. Có thể đó không phải lỗi của cậu và tính quyết định cương quyết không phải điểm yếu nhưng bọn xấu đã biết lợi dụng điểm mạnh đó biến nó trở thành điểm yếu.

Trong một số trường hợp, Harry có thể trở nên vô cùng đáng sợ đối với những người như Gilderoy Lockhart, Mundungus Fletcher, Hermione Granger và Ron Weasley. Cậu có thể trở nên cực kỳ đáng sợ khi bị đẩy đến đỉnh điểm của sự tức giận hoặc sự phiền toái. Khi ở trong một tâm trạng xấu và khi tranh cãi, thậm chí người bạn thân nhất của Harry cũng phải cảnh giác với cậu, thường trả lời giọng nói giận dữ của cậu một cách bình tĩnh và xoa dịu. Người duy nhất không tỏ ra sợ hãi khi cậu giận dữ (trừ giáo viên và một số nhân vật có quyền khác trong truyện) là Ginny Weasley.

Một trong những sức mạnh lớn nhất của Harry Potter là tình yêu thương đối với mọi người mặc cho những khó khăn và thử thách. Cậu có khả năng lãnh đạo vốn có cùng với khả năng bình ổn và giảng dạy cho các bạn học

Cái mình thích ở Harry đó là bài học về tình yêu thương của những người thân trong gia đình dành cho nhau, tình yêu ấy luôn tồn tại trong trái tim, trong tâm hồn và cả trong máu thịt của mỗi người. Đó cũng có thể là bài học về tình bạn tri kỉ, tuy đôi lúc hiểu lầm nhau nhưng trong gian khó thì luôn gắn bó và đoàn kết, cùng nhau vượt qua bao hiểm nguy.

Là bài học về cách nhìn người, đôi khi họ trông giống kẻ ác, thích bắt nạt, hãm hại người khác nhưng biết đâu chừng phía sau vẻ độc ác ấy, sâu thẳm trong tâm hồn họ là một trái tim lương thiện và biết yêu thương...

Xin chào

Nguyễn Hải Anh

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là Người Nhện

Việt Nam 11/2018

Chào các bạn, hôm nay mình sẽ viết cho các bạn một lá thư giới thiệu về một người hùng trong lòng mình đó là nhân vật Người Nhện.

Các bạn ạ, chúng ta ai cũng đã từng một lần phải lòng anh chàng siêu anh hùng người nhện. Và giống như bao người khác mình ước mình có thể có được sức mạnh như người nhện. Ở người nhện, bất cứ ai cũng biết anh có một thứ giác quan vô cùng quan trong mà người ta gọi là giác quan nhện. Đó là một khả năng đặc biệt là linh cảm trước những mối nguy hiểm bất ngờ, với một cảm giác nhói đau sau gáy, liên hệ mật thiết với khả năng phản xạ cực tốt, anh dễ dàng tránh né mọi mối nguy hiểm một cách tự động, trừ khi anh muốn làm ngược lại.

Nguồn gốc của khả năng đặc biệt này còn chưa rõ. Nó cảnh báo cho anh mọi mối nguy hiểm rình rập, từ những chiếc két sắt đang rơi, viên đạn bắn và những cú đấm của đối phương. Tuy không thể phân biệt rõ mối nguy hiểm sắp tới là gì, nhưng Người Nhện nhận thức được nó nguy hiểm đến chừng nào, và giúp anh dò tìm những kẻ địch đang ẩn nấp hay những vũ khí nguy hiểm. Trong những tình huống khẩn cấp, hay bị tấn công bất ngờ, sự báo động cũng rất dữ dội. Với một khoảng cách đủ xa, Người Nhện có thể né được cả đạn bắn. Kể cả khi đang ngủ hay bị ngất, anh có thể né tránh nguy hiểm như một phản xạ rất tự nhiên. Linh tính cũng mách bảo anh cẩn trọng với những chiếc máy ảnh, camera khi thay bộ trang phục Người Nhện.

Người nhện cũng là một anh hùng siêu sức mạnh khi anh dư sức nâng, ném một chiếc xe tải loại nhỏ dễ dàng như với một món đồ chơi. Sức mạnh này của anh thậm chí đã được chính Stan Lee, tác giả trong các tác phẩm truyện tranh của Marvel, công nhận là nếu anh không tự hạn chế bản thân để không gây rắc rối thì chỉ thua Hulk và Thor về độ cơ bắp. Anh chỉ dùng siêu năng lực cua mình đối phó với những đối thủ nguy hiểm, không một người bình thường nào có thể địch lại anh, một cái gõ nhẹ vào đầu có thể khiến người thường phải ngất xỉu. Trong Cuộc xâm lược bí mật, Người Nhện hạ knock-out một con khủng long bạo chúa Tyrannosaurus Rex chỉ với một cú đấm. Người Nhện chỉ cần nhún chân một cái là bay qua một tòa nhà vài tầng, khi tránh một chiếc xe lao tới, anh đã nhảy cao tới 30 feet (9,1m) theo phương thẳng đứng! Cũng cần lưu ý rằng các sức mạnh của Người Nhện đã tăng tiến đáng kể từ so với lúc mới có sức mạnh.

Người nhện có thể bắt kịp một chiếc xe ôtô đang tăng ga, nhưng dù sao, anh vẫn thích đi lại bằng tơ nhện hơn.
Người Nhện có sự nhanh nhẹn, thăng bằng, phối hợp nhịp nhàng vượt trội so với người thường. Các thớ cơ và dây chằng của anh dẻo dai gấp hai lần người thường, và còn mạnh gấp nhiều lần. Anh còn có khả năng nhào lộn như một nghệ sĩ thực thụ, trình diễn được tất cả những động tác khó nhất: lật, xoay, đu dây.. Anh có thể phá bất cứ kỷ lục Olympic môn Thể dục dụng cụ nào nếu muốn.

Đặc biệt, mình luôn coi anh ấy là người hùng bởi Người Nhện có một ý chí kiên định về Công lý, hoàn toàn không vẩn đục một chút tà niệm hay sự cám dỗ. Nhiều năm liền, anh vật lộn xoay xở để cân bằng giữa cuộc sống thực và sứ mệnh anh hùng của mình. Anh đã đánh bại được những kẻ mạnh hơn cả anh bằng sức mạnh của ý chí. Điều này thể hiện rõ khi anh có thể giành lại được tự chủ khi bị Doctor Octopus thao túng bằng nanobots.

Và anh ấy cũng làm siêu lòng chúng mình đó là Người Nhện có thành tích học tập, nghiên cứu rất tốt, anh rất đam mê khoa học, về mọi lĩnh vực, đặc biệt là chế tạo phát minh. Anh được chứng nhận vừa là một nhà Hóa học vừa là một nhà Vật lý học.

Người Nhện luôn đánh bại hàng loạt kẻ xấu như Tinkerer; thợ săn Kraven - kẻ muốn đi săn Người Nhện; Sandman - tên tội phạm có khả năng biến thành cát; Dr. Doom (Tiến sĩ hủy diệt); Lizard - một nhà khoa học tài năng biến thành một loài bò sát khổng lồ; Living Brain - một cỗ máy hóa điên; Electro - một thợ điện sau một tai nạn đã trở thành một nguồn điện sống; tên trùm tội phạm Big Man và nhóm Enforcers, Mysterio - một kẻ gây ảo giác khiến Người Nhện bị coi là tội phạm; Green Goblin (Yêu tinh xanh) - một tên tội phạm điên cuồng muốn thống trị thế giới ngầm; và cả kẻ thù đáng sợ nhất từ trước tới nay: Dr. Octopus (Tiến sĩ bạch tuộc) một nhà khoa học có thêm 4 cánh tay thép gắn sau lưng... Một vài tên trong số tội phạm nêu trên đã lập ra nhóm Sinister Six, hoạt động dưới sự lãnh đạo của chính Octavius.

Chào các bạn!

Khánh An

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là Võ Tòng

Chào các bạn!

Hôm này ngày 1/11/2018

Mình viết lá thư này để kể cho các bạn về một người anh hùng trong lòng mình.

Mình rất thích các phim cổ trang của Trung Quốc. Có lẽ do bố mình hay xem nên mình cũng xem cùng với bố. Các nhân vật anh hùng trong phim mà mình thấy thích nhất đó là nhân vật Võ Tòng trong phim truyện Thủy Hử.

Nếu ai đã từng xem phim Thuỷ Hử hẳn không thể nào quên được hình ảnh người anh hùng Võ Tòng trung nghĩa, khí tiết. Và với mình cũng thế. Nhân vật Võ Tòng trở thành người hùng trong lòng mình từ nghị lực vươn lên, trọng tình trọng nghĩa, dám hi sinh vì tất cả.

Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, Võ Tòng được anh trai là Võ Đại Lang nuôi dưỡng. Tình cảm của anh em họ đã không ít lần lấy đi nước mắt của mình bởi tình huynh đệ vô bờ bến. Mình luôn ngưỡng mộ tình cảm anh em của họ để thấy rằng tình cảm gia đình quý như thế nào.

Về cá nhân của Võ Tòng, từ nhỏ đã chịu biết bao tủi nhục nhưng ông một lòng muốn trở thành bậc nam nhi mạnh mẽ, thề sẽ đánh bại tất cả những kẻ nào cậy mạnh hiếp yếu.

Võ Tòng vốn là người hiếu lễ, học được tuyệt kỹ nghề văn võ, muốn báo đáp quốc gia. Tuy Võ Tòng không phải là nho sinh, nhưng tính cách trung hậu, đối với huynh trưởng, với Tống Giang, với vợ chồng Tôn Nhị Nương, đối với bằng hữu xung quanh đều trung nghĩa vẹn toàn. Chỉ cần người nào tốt với mình, thì ông đều dốc sức báo đáp. Ví dụ ở phủ Trương Đô Giám, cũng có nhớ thương Ngọc Lan.

Cuộc đời Võ Tòng gian khổ, từ nhỏ đã long đong lận đận, hầu như chẳng lúc nào được bình yên hưởng vui thú của kiếp người. Đời ông là chuỗi dài bất tận của nỗi cô đơn, đối diện với hiểm ác, dấn thân vào tử địa, chỉ biết duy nhất lấy rượu bầu bạn, giải sầu.

Gian nguy, hiểm ác, kiếp nạn trùng trùng không khuất phục được người anh hùng đánh hổ. Trái lại, đã hun đúc ra người anh hùng trung hậu với bề trên, hiếu lễ với huynh trưởng, xả thân vì nghĩa, sẵn sàng vào sinh ra tử vì bằng hữu, đó chính là khí phách anh hùng.

Trong phim, khi Tống Giang quy thuận triều đình, Võ Tòng dù không muốn nhưng vẫn theo đi đánh dẹp Phương Lạp. Võ Tòng cùng với Lỗ Trí Thâm đã cùng nhau sau này sẽ quy ẩn. Trong trận đánh tại Mục Châu, Võ Tòng bị Phương Lạp đâm giáo một cánh tay vào cột. Tuy nhiên, trong lúc đau đớn nhất ông đã tự tay chém đứt cánh tay của mình và một tay đánh Phương Lạp và bắt sống được Phương Lạp giao nộp cho triều đình, kết thúc một trận đấu đầy nước mắt của nghĩa quân Lương Sơn Bạc.

Sau khi thắng trận, Võ Tòng không trở về kinh nhận chức mà xuất gia tại tháp Lục Hòa, Hàng Châu, được phong Tĩnh Trung thiền sư và thọ 80 tuổi.

Nếu ai đã từng xem phim Thuỷ Hử sẽ có cảm giác giống mình, cái tên Hành Giả Võ Tòng ban đầu chỉ là “màn kịch” trốn khỏi quan công nhưng say này dã ứng với với vận mệnh Võ Tòng. Đời ông là chuỗi dài bất tận của nỗi cô đơn, đối diện với hiểm ác, dấn thân vào tử địa, chỉ biết duy nhất lấy rượu bầu bạn, giải sầu. Nếm trải hết thế sự đổi thay, trải qua hết lòng người gian hiểm, nếm hết những nóng lạnh chốn nhân gian, nhìn thấu cõi hồng trần luẩn quẩn trong tranh tranh đấu đấu, giam hãm trong danh-lợi-tình.

Ở cuộc sống hiện nay, mình luôn mong có thể giống được như Võ Tòng, không cần giỏi võ nhưng vẫn có thể hi sinh cho bạn bè, cho gia đình, đặc biệt là tình cảm anh em.

Mình mong các bạn cũng có hình tượng anh hùng của mình và hãy coi đó là một bức hoạ cuộc đời để chúng ta có thể học theo một phần nào đó.

Chào các bạn!

Nguyễn Quốc Nhân

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là ông Nội

Việt Nam ngày 13/12/2018

Chào người bạn xa nhớ!

Vậy là chúng mình xa nhau đã được 2 năm. Bạn và gia đình đã chuyển sang Canada định cư. Lá thư hôm nay mình gửi bạn là lá thư đặc biệt. Mình sẽ viết về người anh hùng trong lòng của mình. Người đó chính là ông nội mình.

"Chúng mày chỉ là con nhà lão dọn phân trâu, phân bò" đó là những câu mà bố mình và anh em của ông thường xuyên phải nghe khi bị nhiều người dè bỉu về ông nội. Nhưng với bố và các anh em của mình bây giờ, ông nội là người anh hùng.

Bố kể gia đình của ông từng là bộ đội giải ngũ. Khi ấy gia đình ông rất nghèo, đông con. Bà mình bị tai nạn ngã từ năm 35 tuổi khiến gãy xương không được điều trị trở thành cố tật bà gù. Nhà bố có 5 anh em, bố là con áp út, các anh em của bố đều học rất giỏi nên ai cũng được ông cho đi học. Hồi đó ông vừa đảm nhiệm trụ cột gia đình vừa gánh thêm công việc của người phụ nữ.

Nhà nghèo nên chỉ có cơm độn khoai ăn. Bố kể rằng lúc ấy các bác, cô và bố chỉ ăn cơm độn khoai và rắc mấy hạt muối trắng nhưng ai cũng ăn ngon lành. Về tháng giêng, nhà không có gạo ăn chỉ còn khoai lang phơi khô nấu với lá khúc để ăn trừ bữa. Dù nghèo đói nhưng ông luôn động viên các con phải chăm học, phải đi học thật tốt để không còn khổ. Lúc nào ông cũng mong các con trở thành cô giáo hay bác sĩ để ông có thể vẻ vang với mọi người.

Quanh năm, ông chỉ còn biết đi mò cua, bắt ốc bán lấy tiền cho con đi học. Bố kể khi mùa đông lạnh thấu xương ông đi cày thuê cho người ta, hôm nào không có ai thuê ông lội xuống ao đánh giậm, úp nơm kiếm tý cá về bán lấy tiền đong gạo. Cả nhà 7 miệng ăn đều do ông lo hết.

Rét quá, ông luôn thủ sẵn bên cạnh mình bi- đông rượu. Bố kể chúng mình nghe có lúc đi học về, nhìn thấy ông đang bì bõm dưới đầm đánh tôm, cá. Thấy ông cứ tu rượu ừng ực con cái hỏi ông bảo uống rượu cho ấm. Có lẽ do thói quen đó, đến khi con cái trưởng thành thì ông mắc bệnh xơ gan cổ trướng.

Ông nội làm đủ các nghề cày thuê, cuốc mướn, ruộng nương của nhà ông làm hết. Bố kể thời nông nhàn không ai thuê làm, ông mình đi lấy phân trâu, phân bò thải ra đường mang đi bán cho người ta bón lúa, trồng cây. Mỗi gánh phân trâu chỉ được 200 đồng nhưng để có nó ông mình đã mất cả ngày đi khắp các ngả đường để thu lại và mang bán.

Dù làm vất vả, ông chưa bao giờ than thở với con cái. Đặc biệt với bà, ông thương bà vô bờ bến. Ông luôn nói với các con về tình nghĩa vợ chồng. Nhờ thế mà đến nay, các bác nhà mình ai cũng trân trọng gia đình của mình. Đặc biệt, công việc vất vả đôi khi bị coi thường nhưng ông luôn kiên cường vượt qua. Lúc nào gặp các con ông cũng cười nói vui vẻ để mọi vất vả ở xa ngoài cổng nhà.

Bác Hải là bác lớn trong nhà học xong cấp 3 bác đi bộ đội và bác sống xa nhà từ đó, bác thứ hai học xong cao đẳng sư phạm cũng phải vào tận Tây Nguyên mới xin được làm giáo viên. Bác thứ ba chỉ học hết cấp 2 do bác thương ông quá nên tình nguyện ở nhà giúp ông làm ruộng và phụ ông nuôi em. Nhờ thế mà bố mình và cô Hà mới có cơi hội học đại học. Cô Hà học bác sĩ và giờ theo chồng sang định cư ở nước ngoài còn bố làm kinh doanh.

Mỗi lần về quê, bố đều kể cho chúng mình nghe về ông nội. Ông đã đi theo các cụ về thế giới bên kia hơn chục năm nhưng mỗi lần nhắc về ông, mọi người đều kính nể và coi ông như một người anh hùng.

Bố kể cả đời ông vất vả, khi con cái làm được tiền muốn báo hiếu thì ông bị xơ gan, dù các con cố gắng nhưng chỉ được 4 năm là ông qua đời vì ung thư gan. Mỗi khi nhắc đến ông, đại gia đình nhà mình đều cảm kích tình thường và nghị lực vượt qua khó khăn ông dành cho cả gia đình nhỏ.

Bà nội mình cũng qua đời năm ngoái, khi bà mất bà chỉ mong các con hãy giữ tinh thần nhiệt huyết như lúc ông còn sống. Bố luôn mong chị em chúng mình sống là người tốt và biết vượt qua khó khăn như ông mình đã trải qua nó. Đó chính là người anh hùng trong mình, còn bạn, người anh hùng trong lòng bạn là ai bạn hãy gửi lại thư cho mình nhé!

Xin chào Hạ Vy!

Hẹn gặp lại bạn vào mùa hè

Ký tên: Nguyễn Gia Hân

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là cô bé Hải An

Hải Phòng 20/12/2018

Chào bạn Mai Chi!

Hôm nay viết thư cho bạn, mình sẽ kể cho bạn nghe về người hùng trong lòng mình. Mai Chi biết không, đến bây giờ, người hùng trong mình chính là cô bé Hải An – em ấy đã hiến tặng giác mạc của mình khi qua đời vì bệnh u não ác tính.

Suốt cả năm qua, mình đã luôn đau đáu về câu chuyện của cô bé Hải An đã truyền cảm hứng cho chúng ta về lòng tốt, về sự sẻ chia và quan tâm giữa người và người. Hơn 2300 lá đơn hiến tạng và những bộ phận trên cơ thể đã được gửi đi chính là bằng chứng rõ ràng nhất về ngọn lửa cảm hứng mà em lan tỏa.

Câu chuyện truyền cảm hứng của cô bé thiên thần Hải An bắt đầu bằng một cuộc điện thoại đến Trung tâm điều phối tạng Hà Nội vào sáng ngày 22/2/2018. Cán bộ của trung tâm đã chia sẻ ở đầu dây bên kia, một người phụ nữ nghẹn ngào: "Con tôi là Nguyễn Hải An, mới 7 tuổi 3 tháng, đang trong tình trạng hôn mê do u cầu não xâm lấn. Gia đình có nguyện vọng hiến tặng nội tạng của cháu cho những bạn nhỏ khác đang bị bệnh chờ ghép tạng".

Cuộc điện thoại ấy kết thúc cũng là lúc đã mở ra hành trình truyền cảm hứng của cô bé Hải An - thiên sứ đã hiến tặng giác mạc của mình sau khi qua đời. Giác mạc của em ấy đã mang lại ánh sáng cho hai người mở ra hai cuộc đời mới. Giữa bộn bề của vô cảm, những cái xấu, bạo hành lên ngôi thì câu chuyện của em Hải An mang lại ánh sáng ấm áp xua đi sự lạnh lẽo của lòng người.

Việc hiến tạng mình và bạn chúng ta đã bao giờ nghĩ đến. Hiến tạng chỉ là tin trên tivi, ở nơi nào đó rất xa chúng ta, nó không phải của chúng ta bạn nhỉ nhưng sau khi nghe câu chuyện bé Hải An, mình đã nói với mẹ việc đăng ký hiến tạng. Bà nội đã mắng mình nhưng sau khi mình đọc cho bà nghe về câu chuyện của bé Hải An, bà đã cười và nói nếu có thể gia đình mình sẽ cùng đăng ký hiến mô tạng để thắp lên ngọn lửa yêu thương, cho đi là còn mãi.

Bé An không chỉ giúp 2 người tìm lại được ánh sáng của cuộc đời mình, mà còn khiến hàng ngàn, hàng vạn con người thêm tin yêu cuộc sống, tin rằng cuộc sống này vẫn luôn tồn tại những trái tim giàu lòng yêu thương và sự nhân ái.

Nói về Hải An, cả mình và bạn trong lớp đều cảm phúc, nếu ở cái tuổi lên 7, có lẽ cả mình và bạn đều chưa biết đến cảm xúc đau đớn, cảm xúc lo cho người khác và đến giờ khi chúng mình đã 13 tuổi nhưng vẫn chỉ biết ăn, biết học không biết gì ngoài cái điện thoại lúc rảnh. Nhiều bạn của mình vẫn còn giữ cái “tôi” của cá nhân mình với mọi người sự sẻ chia chỉ là những điều quá khứ thế kỷ trước còn bây giờ đầy rẫy lường gạt và ai cũng thu mình chỉ nghĩ cho bản thân mình.

Vậy mà Hải An đã biết lo cho người khác, lo cho tương lai. Hải An đã biết cho đi không phải để nhận lại. Căn bệnh u não quái ác gây bao đau đớn, thế nhưng trái tim của bạn luôn nồng ấm yêu thương, đập những nhịp đập của lòng nhân ái.

Nhiều người gọi Hải An là thiên thần. Điều này hoàn toàn có ý nghĩa. Bởi trong thế giới hiện tại ngày hôm nay, vẫn còn nhiều người sống ích kỷ, vô cảm, không quan tâm đến những người xung quanh. Nhiều bạn trẻ chỉ biết đến cái "tôi" cá nhân của mình, đắm chìm vào thế giới "ảo", không bao giờ biết cho đi mà chỉ quen với hưởng thụ, chờ đợi mọi thứ đến với mình từ công sức, mồ hôi và nước mắt của người khác.

Sự kiên cường chống chọi với bệnh tật và tấm lòng nhân ái của bạn đã làm lay động và thức tỉnh hàng loạt trái tim.

Và đúng "không phải mình cứ mất đi là người khác sẽ quên mình", những gì tốt đẹp bé Hải An dành tặng lại cuộc đời luôn luôn được mọi người nhớ đến và biết ơn. Những người bạn ở lớp học đều biết đến tấm gương của An, ngay cả những cô bé, cậu bé thôi cũng hiểu được hành động hiến tặng giác mạc của Hải An ý nghĩa biết nhường nào. Với mình, Hải An như người hùng trong lòng và em ấy đã truyền lửa để mình hiểu được sự sẻ chia như thế nào. Dù lúc nào mệt mỏi nhất, mình cũng sẽ nghĩ cho người khác để tự cố gắng cho mình.

Chào bạn nhé! Mong nhận được thư bạn!

Huỳnh Na

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là HLV Park Hang Seo

Thái Bình 6/1/2019

Gửi bạn thân yêu

Có ai hỏi người hùng trong bạn là gì, tôi không biết người hùng như nào cho đúng nghĩa nhưng tôi sẵn sàng trả lời người hùng trong tôi là người thầy đáng yêu, Huấn luyện viên của đội tuyển Việt Nam ông Park Hang Seo.

Tôi mê bóng đá từ nhỏ, tôi hay xem bóng cùng với cậu tôi từ năm lớp 2, lớp 3 tôi đã thần tượng nhiều cầu thủ bóng đá nhưng vắng các cầu thủ trong nước và chỉ đến năm nay tôi mới thấy yêu cái tên Quang Hải, Văn Hậu, Văn Toàn và đặc biệt đó là ông HLV Park Hang Seo.

Không nhiều người kỳ vọng vào HLV Park Hang Seo khi ông bắt đầu đặt chân tới mảnh đất hình chữ S. Nhưng giờ đây, cái tên ấy mang theo niềm hy vọng, khát khao cháy bóng của cả dân tộc Việt Nam…

Ông đã đưa bóng đá Việt Nam lạc vào câu chuyện cổ tích tưởng chừng... huyễn hoặc nhất. Giờ đây, ông cái tên ấy mang theo niềm hy vọng, khát khao cháy bóng của cả dân tộc Việt Nam. Ông là Park Hang Seo - người thầy đáng kính của đội tuyển Việt Nam.

Sau khi nhậm chức HLV trưởng đội tuyển Việt Nam, HLV Park Hang Seo từng tuyên bố: "Tôi sẽ giúp bóng đá Việt Nam lọt top 100 thế giới". Có lẽ, ở thời điểm ấy, không ít người đã cười cợt cho rằng đó là giấc mơ viển vông của thầy Park. Một người đã hết thời thì sao có thể làm được điều to lớn như vậy?

Sau khi HLV Calisto thôi việc ở Việt Nam, đội tuyển Việt Nam đã được dẫn dắt bởi không ít thầy ngoại. Nhưng rồi, họ cứ đến, rồi đi như những cơn gió thoảng qua. HLV Miura là người đặt nhiều dấu ấn nhất trong những năm qua nhưng ông cũng sớm bị sa thải sau thất bại ở SEA Games 2015.

Và chỉ tới khi gặp HLV Park Hang Seo, người ta mới cảm nhận được niềm tin mạnh mẽ về khả năng thành công của bóng đá Việt Nam. Ông đã đưa nền bóng đá của mảnh đất hình chữ S vươn tầm, gây tiếng vang lớn ở đấu trường châu Á.

Tờ Marca từng dè bỉu bóng đá Việt Nam: "đội tuyển yếu nhất châu Á, chưa bao giờ dự vòng loại cuối cùng ở World Cup, chỉ 1 lần tham dự Asian Cup với tư cách chủ nhà". Nhưng rồi, sau tháng 1 năm nay, nhật báo lớn nhất Tây Ban Nha cũng ca ngợi về "cơn địa chấn" vĩ đại của đội U23 Việt Nam ở giải U23 châu Á.

Báo giới Hàn Quốc, những người xem HLV Park Hang Seo như… kẻ hết thời, đã săn đón thầy Park như người hùng dân tộc. Thậm chí, lần đầu tiên, một đài truyền hình Hàn Quốc (SBS) đã mua bản quyền phát sóng AFF Cup 2018 chỉ để xem… đội bóng của Park Hang Seo thi đấu. Trong khi đó, ở quê nhà Changwon, thầy Park được chào đón, tôn vinh như thể ông giúp đội tuyển Hàn Quốc làm nên điều thần kỳ.

Quan trọng hơn cả là tình yêu, sự chào đón của những người Việt Nam. Sau giải U23 châu Á, thầy trò HLV Park Hang Seo được hàng vạn người dân Việt Nam ra đường chào đón trong lễ diễu hành xe bus từ sân bay nội bài về nhà khách chính phủ. Quãng đường ấy chưa bao giờ dài đến vậy, chưa bao giờ "khổ sở" đến thế, nhưng đó là quãng đường đầy hạnh phúc của đội U23 Việt Nam.

Tiếp đó, tới Asiad 2018, đội Olympic Việt Nam tiếp tục tạo nên điều thần kỳ khi lọt vào vòng bán kết. Chúng ta chỉ chịu thua trước Olympic Hàn Quốc (với ngôi sao Son Heung Min), đội sau đó đã lên ngôi vô địch.

Không thể phủ nhận yếu tố may mắn nhưng điều quan trọng, người ta đã thấy được tinh thần, ý chí chiến đấu trên đôi chân của tuyển thủ Việt Nam. Lần đầu tiên sau nhiều năm, chúng ta mới thấy được sự tự tin lớn tới như vậy của những cầu thủ (còn rất trẻ) của Việt Nam, ngay cả khi đối diện với đối thủ mạnh hơn gấp nhiều lần. Thầy Park như thể có "chiếc đũa thần". Ông đã thay đổi toàn diện diện mạo bóng đá Việt Nam. Giờ đây, ngay cả những đối thủ lớn ở châu Á cũng nhìn vào chúng ta mới con mắt dè chừng nhất định.

"Phép thuật" của thầy Park không chỉ nằm ở chiến thuật, mà còn ở tình yêu thương vô bờ bến cho các học trò. Đó là yếu tố cốt lỗi để những cầu thủ Việt Nam có thể chiến đấu hết mình vì thầy Park và cả vì sứ mệnh dân tộc.

Thầy Park cũng lấy tình cảm của người hâm mộ để tăng tinh thần chiến đấu của toàn đội tuyển. Và cũng chính sự gần gũi của thầy cũng khiến chúng em cảm thấy thoải mái và tự tin dù phải phải thi đấu trong điều kiện khắc nghiệt, căng thẳng".

Sự tâm tâm của người thầy ấy đã được đền đáp xứng đáng bằng những thành công. Thậm chí, báo Hàn Quốc đã ví HLV Park Hang Seo như "vị sứ giả" để gắn kết hai dân tộc Việt Nam và Hàn Quốc.

Chào bạn nhé!

Nguyễn Thành Đạt

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là Mẹ

"Những ngôi sao thức ngoài kia

Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.

Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời".

Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là người như vậy.

Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc.

Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ.

Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ. Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy.

Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói "Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn" quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái.

Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.

"Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm".

Đúng vậy! Nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao sậm, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trải bao nhiêu là mưa nắng.

Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều. Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào.

Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà... thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.

Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em.

Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua. Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.

Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều.

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là nhóm nhạc BTS

Bạn có biết về BTS không? Không biết bạn biết đến BTS như thế nào? Nhưng đối với tôi thì BTS là thần tượng và hơn thế nữa, là người hùng thực sự. Vì sao ư? Trong bức thư này tôi sẽ chia sẻ với bạn lý do nhé, được không?

Bạn biết đấy, BTS cũng là một trong rất nhiều các nhóm nhạc Hàn Quốc với toàn là các soái ca đẹp trai khủng khiếp, thế nên sẽ có rất nhiều fan thần tượng và tôi là một trong số đó.

BTS có một đội ngũ fan hâm mộ đông đảo và cuồng nhiệt gọi là A.R.M.Y, và các thành viên trong nhóm luôn thân thiện với fan. Tôi nghe nói khi được nghe về một video fanmade xuất sắc, nhóm trưởng Kim Nam-joon lập tức hỏi xin link của video đó.

Bài hát của họ rất hiện đại, vũ đạo rất chuyên nghiệp và đầy sức sống, MV của họ thì được đầu tư công phu với những kịch bản được xây dựng tốt; có lẽ bạn chỉ cần nghe và xem một vài bài hát của họ là hiểu được vì sao BTS leo lên được những vị trí cao không chỉ bảng xếp hạng Hàn Quốc mà còn cả các bảng xếp hạng âm nhạc uy tín trên thế giới.

Điều lớn lao có lẽ cũng nằm ở đó, khi BTS không giới hạn trong thị trường âm nhạc trong nước mà còn sẵn sàng vươn ra thế giới. Đề tài và cách thể hiện của BTS luôn cố gắng nói lên cả những câu chuyện nhạy cảm mà không ai dám nói, và điều đó mang lại hiệu ứng tốt thực sự.

Bạn chắc hẳn đã nghe đến chuyện bài hát của BTS được phát trên những sân vận động tổ chức World Cup 2018, đó chắc hẳn không phải tự nhiên mà là một dấu ấn của âm nhạc Châu Á trên toàn thế giới.

Và tôi thì ấn tượng nhất với bài phát biểu của BTS trước Liên hợp quốc khi tham gia chiến dịch hỗ trợ và phát triển tiềm năng của giới trẻ cách đây vài tháng. Vẫn biết đó là một bài phát biểu được chuẩn bị, nhưng sao bài phát biểu này cảm hứng và chân thật đến vậy.

Trong bài phát biểu này, nhóm trưởng Kim Nam-joon sẵn sàng chia sẻ câu chuyện thật của mình: “Lúc tôi khoảng 9-10 tuổi, khi nhìn lại, tôi thấy có lẽ mình đã quá lo lắng về cách mọi người nghĩ về mình, và bắt đầu nhìn chính mình qua mắt của người khác. Tôi đã không còn ngắm bầu trời đêm, ngắm sao đêm, tôi đã không còn mơ mộng”.

“Thay vào đó, tôi nhét mình cho vừa vào khuôn mẫu mà người khác tạo ra. Vì thế, tôi bắt đầu không lên tiếng, bắt đầu chỉ nghe người khác nói… Trái tim tôi như thôi đập, mắt tôi như khép lại. Vì thế, tôi, chúng ta đánh mất bản thân mình, chúng ta trở thành như bóng ma”.

Nhưng đó là trước khi Kim Nam-joon đến với âm nhạc và bắt đầu hành trình với BTS. Anh tuyên bố: “Tôi đã mắc sai lầm trong quá khứ, nhưng tôi trong quá khứ vẫn là tôi. Hôm nay tôi là tôi với đầy đủ những lỗi lầm và thiếu sót. Ngày mai, dù tôi có thể chín chắn hơn một chút, nhưng đó vẫn là tôi. Những lỗi lầm và thiếu sót đưa tôi trở thành ngôi sao sáng”.

Và BTS đã mang lại cảm hứng cho giới trẻ bằng thông điệp: “Chúng tôi đã học cách yêu lấy bản thân mình, và giờ đây chúng tôi muốn các bạn nói lên tiếng nói của mình. Tôi muốn hỏi các bạn: tên bạn là gì, điều gì khiến bạn thích thú và khiến trái tim bạn đập mạnh, hãy kể cho tôi câu chuyện của bạn, tôi muốn nghe tiếng nói của bạn, tôi muốn nghe ý kiến của bạn.

“Bất kể bạn là ai, bạn đến từ đâu, bất kể màu da của bạn, giới tính của bạn, hãy nói tiếng nói của mình”.

Bạn thấy thế nào? Tôi thì rất ấn tượng. Hy vọng chúng ta sau này có thể trao đổi thêm về BTS với một tình yêu chung.

Tạm biệt nhé!

Tải về để xem thêm nhiều mẫu Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48: Viết về người hùng của em.

download.com.vn